
Trên trang “Baotiengdan”, Ngô Huy Cương đã đăng tải bài viết “Tại sao luật học ở Việt Nam không phát triển được? Với nội dung cho rằng: “Nước ta thay đổi liên tục các kiểu loại pháp luật theo những truyền thống pháp luật khác nhau; kể từ khi Liên Xô sụp đổ và ta bắt tay vào xây dựng nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN, thì hệ thống pháp luật của ta lại càng pha tạp nhiều hơn”. Đây là quan điểm hoàn toàn sai lầm, nhằm phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, hạ thấp giá trị hệ thống pháp luật và phủ nhận con đường xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa ở nước ta, do đó, cần phải được đấu tranh bác bỏ.
Một là, hệ thống pháp luật Việt Nam kế thừa, phát triển và có định hướng rõ ràng.
Sau Ngày độc lập (2/9/1945), Quốc hội khóa I của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã thông qua Hiến pháp 1946, bản hiến pháp đầu tiên phản ánh bản chất dân chủ, tiến bộ, đề cao quyền làm chủ của nhân dân. Trước yêu cầu của sự nghiệp cách mạng, sự vận động phát triển của thế giới, khu vực và đất nước các bản Hiến pháp 1959, 1980, 1992 và 2013 lần lượt ra đời. Mặc dù nội dung của các bản Hiến pháp có điều chỉnh, bổ sung, phát triển nhưng xuyên suốt là vì mục tiêu xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Điều đó chứng minh tính kế thừa, ổn định và định hướng nhất quán, chứ không hề “thay đổi vô nguyên tắc”.









