Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2025

XUYÊN TẠC SỰ THẬT LỊCH SỬ Ở NHÀ TÙ CÔN ĐẢO – TỘI ÁC KHÔNG THỂ DUNG THỨ

 

Xuyên tạc, bôi nhọ lịch sử là một nội dung chống phá của các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị với nhiều thủ đoạn tinh vi, nham hiểm. Mới đây, bài viết “Nhà tù Côn đảo – Hãy lột bỏ chiếc áo dối trá để lịch sử sang trang” của Nguyễn Tuấn Khoa trên baotiengdan cho rằng: “Nhà tù Côn đảo không còn là nơi tố cáo tội ác” mà là “phòng trưng bày dối trá của bên thắng cuộc” và cần “chiếc áo của sự thật và sự hòa giải”… Thực chất, những luận điệu này không phải là “phản biện học thuật” hướng về lợi ích quốc gia, dân tộc, mà là thủ đoạn chính trị tinh vi, hòng phủ nhận lịch sử, gieo rắc hoài nghi, kích động hận thù, làm suy yếu khối đại đoàn kết dân tộc.

1. Nhà tù côn đảo – Bản hùng ca ý chí Việt Nam sáng ngời giữa “địa ngục trần gian”

Năm 1862, thực dân Pháp xây dựng nhà tù Côn Đảo với mục đích giam giữ và tra tấn các tù nhân chính trị, các chiến sĩ cách mạng và những người dân yêu nước. Tại đây thực dân Pháp, đến đế quốc Mỹ – Việt Nam Cộng hòa đã cho xây dựng 7 trại giam, 2 khu biệt lập và 127 phòng giam, 44 xà lim cùng 504 phòng giam biệt lập (hay còn gọi là chuồng cọp)[1] tại Côn Đảo. Trong suốt 113 năm (1862 – 1975), khoảng 20.000 chiến sĩ yêu nước thuộc nhiều thế hệ người Việt Nam bị giam cầm, tra tấn và hy sinh tại “địa ngục trần gian”. Về vấn đề này, Đoàn nghị sĩ Mỹ gồm ông Nghị sỹ Williams Anderson, Nghị sĩ Augustus Hawkins, Tom Harkin và nhà báo Don Luce trực tiếp tìm hiểu vụ “chuồng cọp” ở Côn Đảo, khi những bức hình chụp tại khu “chuồng cọp” – nhà tù Côn Đảo đăng trên tạp chí Life, tờ Historiansagainstwar.org, bắt đầu từ tháng 7/1970 khiến cả thế giới bàng hoàng khi sự thật được phơi bày về tội ác chiến tranh[2].

Vượt lên trên những nỗi đau về thể xác và tinh thần, các cuộc đấu tranh của các chiến sỹ cách mạng trong nhà tù diễn ra vô cùng quyết liệt, họ biến nơi đây thành “trường học cách mạng”, nơi hun đúc ý chí, tổ chức các phong trào đấu tranh và nuôi dưỡng lý tưởng độc lập, tự do cho dân tộc. Một trong những dấu mốc quan trọng tại Côn Đảo là việc thành lập các tổ chức Đảng ngay trong nhà tù. Dưới sự lãnh đạo của những chiến sĩ kiên trung, các tù nhân đã tổ chức học tập, trao đổi kinh nghiệm đấu tranh, đồng thời tuyên truyền tư tưởng cách mạng. Nhiều phong trào đấu tranh mạnh mẽ tại đây đã góp phần làm lung lay nền tảng thống trị của kẻ thù. Cho dù các cuộc đấu tranh bị đàn áp dã man, nhưng là minh chứng cho tinh thần không gì có thể khuất phục được lòng yêu nước, niềm tin yêu vào Đảng, Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại và niềm tin tất thắng của cách mạng Việt Nam trong mỗi người chiến sĩ cộng sản.

2. Việt Nam chủ trương gác lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai nhưng không có nghĩa là phủ nhận lịch sử

Từ thực tế cho thấy, hòa hợp dân tộc là chính sách nhất quán của Đảng, Nhà nước ta nhằm xóa bỏ định kiến, phân biệt đối xử do quá khứ hay thành phần giai cấp để xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân tộc trên tinh thần cởi mở, tôn trọng, tin cậy lẫn nhau, cùng hướng tới tương lai. Chính sách hòa hợp dân tộc của Đảng, Nhà nước ta dựa trên lợi ích cốt lõi của quốc gia, dân tộc là Tổ quốc độc lập, thống nhất, giàu mạnh, lãnh thổ toàn vẹn, nhân dân làm chủ, đoàn kết gắn bó máu thịt giữa nhân dân trong nước với người Việt Nam ở nước ngoài. Tuy nhiên, không phải vì thế, mà phủ nhận quá khứ, xuyên tạc lịch sử, đổi trắng thay đen như một số kẻ mượn danh “dân chủ” rêu rao hòng thực hiện âm mưu kích động hận thù, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc.

Điều này được Tổng Bí thư Tô Lâm khẳng định rõ: “Hòa hợp dân tộc không có nghĩa là quên lãng lịch sử hay xóa nhòa sự khác biệt, mà là chấp nhận những góc nhìn khác nhau trong tinh thần bao dung và tôn trọng, để cùng hướng tới mục tiêu lớn hơn: Xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, hùng mạnh, văn minh, thịnh vượng, để các thế hệ mai sau không bao giờ phải chứng kiến chiến tranh, chia ly và hận thù, mất mát như cha ông từng đối mặt”[3].

 Cùng chia sẻ về vấn đề này, cố Thượng nghị sĩ John McCain đã từng nói: “Bản thân tôi cũng như nhiều cựu binh Mỹ khác đã rất cố gắng để chấp nhận và hòa giải”, “ Tôi chọn sử dụng các cơ hội do bình thường hóa mang lại để giúp Việt Nam tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn” và cũng là “vì lợi ích tốt nhất cho đất nước, đặc biệt là những người đã từng tham chiến ở Việt Nam”[4].

Từ những vấn đề trên cho thấy, những sự kiện trong dòng chảy lịch sử dân tộc nói chung và nhà tù Côn Đảo nói riêng mãi mãi khẳng định tinh thần bất khuất và khát vọng độc lập của dân tộc Việt Nam. Đồng thời là minh chứng đanh thép bác bỏ luận điệu xuyên tạc: “Nhà tù Côn đảo không còn là nơi tố cáo tội ác” mà là “phòng trưng bày dối trá của bên thắng cuộc” của Nguyễn Tuấn Khoa và đồng bọn của y./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét