Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

LUẬN ĐIỆU “DÂN CHỦ HÓA TẤT YẾU” – CHIÊU BÀI CŨ TRONG CHIẾC ÁO MỚI

 

Trên trang Thongluan, Bút danh Chu Tuấn Anh có bài viết “Điều gì đã thực sự quan trọng?” phát tán nội dung dự báo Việt Nam sẽ sớm “chuyển hóa chế độ”, kèm theo các suy diễn về khủng hoảng kinh tế, mất niềm tin xã hội và so sánh khiên cưỡng với Đông Âu, Romania, Sri Lanka… Bài viết còn đưa ra cái gọi là “định hướng đấu tranh”, thực chất là kêu gọi phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và thúc đẩy thay đổi thể chế chính trị. Đây là kiểu tuyên truyền cũ mèm gieo dắt sự hoài nghi, giàn dựng, phỏng đoán kịch bản.

1. “Xu thế sụp đổ tất yếu” chỉ là sự áp đặt lịch sử máy móc

Luận điểm Chu Tuấn Anh tập trung trong bài viết là: “các nước xã hội chủ nghĩa đã tan rã nên Việt Nam cũng sẽ đi theo con đường đó”. Đây là kiểu suy luận đơn tuyến, bỏ qua yếu tố quan trọng nhất trong khoa học chính trị mỗi quốc gia có điều kiện lịch sử – xã hội riêng. Nếu áp dụng logic của họ, lẽ ra Việt Nam đã sụp đổ từ đầu thập niên 90 khi Liên Xô tan rã. Nhưng thực tế, Việt Nam lại bước vào thời kỳ tăng trưởng, phát triển. Sau khủng hoảng tài chính châu Á 1997, nhiều nền kinh tế khu vực lao đao, Việt Nam vẫn giữ ổn định vĩ mô. Đại dịch COVID-19 khiến kinh tế toàn cầu suy thoái, Việt Nam vẫn thuộc nhóm phục hồi nhanh. Rõ ràng, không tồn tại “định mệnh thể chế” như cách họ áp đặt.

Lịch sử không vận hành theo nguyên tắc: Nước A sụp đổ thì nước B chắc chắn sụp đổ. Những ví dụ được nêu như Romania hay Đông Âu chỉ phản ánh hoàn cảnh riêng của các quốc gia đó: khủng hoảng kinh tế kéo dài, mất kiểm soát xã hội, thiếu cải cách trước khi biến động. Trong khi Việt Nam tiến hành đổi mới từ năm 1986, tức là cải cách trước khủng hoảng, chứ không phải bị khủng hoảng ép buộc. Nói cách khác, họ dùng “quá khứ của người khác” để tiên đoán “tương lai của Việt Nam”. Nếu khoa học đơn giản như vậy thì việc nghiên cứu khoa học chính trị có lẽ chỉ cần xem lịch sử nước láng giềng.

2. Không phải cứ khó khăn về kinh tế là thay đổi chế độ

Chu Tuấn Anh dự đoán “kinh tế Việt Nam sẽ khủng hoảng”, từ đó kéo theo biến động chính trị. Đây là kiểu lập luận rất phổ biến trên mạng: Cứ gặp khó khăn kinh tế là kết luận nhà nước mất tính chính danh. Nhưng thực tiễn thế giới lại cho thấy điều ngược lại: Hoa Kỳ từng trải qua Đại suy thoái 1929 vẫn không thay đổi chế độ. Nhật Bản suy thoái kéo dài ba thập niên cũng không sụp đổ thể chế. Hàn Quốc khủng hoảng 1997, có cải cách mạnh mẽ nhưng vẫn ổn định chính trị.

Kinh tế khó khăn không tự động dẫn tới biến động chế độ; yếu tố quyết định là năng lực điều hành và sự đồng thuận xã hội. Trong 40 năm đổi mới, Việt Nam từ quốc gia thiếu lương thực trở thành nước xuất khẩu nông sản lớn, tham gia hàng loạt hiệp định thương mại tự do thế hệ mới, hình thành tầng lớp trung lưu ngày càng đông đảo. Ngay cả khi kinh tế thế giới biến động, Việt Nam vẫn duy trì ổn định xã hội, điều không phải quốc gia đang phát triển nào cũng làm được.

Qua đây cho thấy, mục đích thực sự của bài viết là hướng lái dư luận mà chúng gọi là “định hướng đấu tranh”. Nội dung bài viết không nhằm phân tích tình hình kinh tế, chính trị, xã hội Việt Nam mà nhằm hướng nhận thức, tạo dựng niềm tin mơ hồ rằng chế độ hiện tại “không thể tồn tại”, từ đó thúc đẩy mong muốn thay đổi. Vì vậy, cái gọi là “dự báo tất yếu” thực chất chỉ là mong muốn chủ quan được trình bày dưới dạng phân tích ngụy tạo, lập luận xảo ngôn, bịa đặt vô căn cứ.

Tóm lại, những “lời tiên tri” về sự “sụp đổ” có thể xuất hiện, song giá trị của chúng chủ yếu nằm ở việc dùng lại một dự đoán cũ với mốc thời gian mới. Giữ vững bản lĩnh tiếp nhận thông tin, phân tích thông tin trên cơ sở thực tiễn và lịch sử, đó chính là cách đấu tranh hiệu quả nhất trước các luận điệu xuyên tạc trên không gian mạng hiện nay./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét