Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

ỔN ĐỊNH CHÍNH TRỊ – NỀN TẢNG CHO ĐỐI NGOẠI VÀ HỘI NHẬP CỦA VIỆT NAM

 

Trên trang Baotiengdan, bút danh Hoàng Trường đăng tải bài viết “Đại hội XIV của Đảng và nghịch lý đối ngoại của Việt Nam trong kỷ nguyên an ninh hóa”. Với giọng điệu có vẻ phân tích học thuật nhưng thực chất Hoàng Trương công kích, phủ nhận đường lối đối ngoại đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam, từ đó xuyên tạc vai trò lãnh đạo của Đảng, làm suy giảm niềm tin của nhân dân vào chế độ. Luận điệu sai trái này cần được vạch trần và bác bỏ.

1. Ổn định chính trị – xã hội là tiền đề, điều kiện tiên quyết cho đối ngoại và hội nhập quốc tế

Quan điểm nhất quán của Đảng Cộng sản Việt Nam qua các kỳ Đại hội, đặc biệt trong các văn kiện gần đây, đều khẳng định rõ: Giữ vững ổn định chính trị – xã hội, tăng cường quốc phòng, an ninh là điều kiện tiên quyết để nâng cao hiệu quả hoạt động đối ngoại và hội nhập quốc tế. Báo cáo chính trị tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng nhấn mạnh: “Giữ vững hòa bình để phát triển, phát triển để tăng cường sức mạnh tổng hợp quốc gia”; đồng thời xác định: “Đối ngoại tiếp tục giữ vai trò tiên phong bảo đảm lợi ích quốc gia – dân tộc; kiên định độc lập, tự chủ; chủ động, tích cực và có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế; kết hợp chặt chẽ đối ngoại với quốc phòng, an ninh và phát triển kinh tế…”. Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng chỉ rõ mối quan hệ hữu cơ giữa nội trị và ngoại giao, giữa sức mạnh bên trong và vị thế bên ngoài của quốc gia với tư tưởng nổi tiếng: “trong ấm, ngoài êm”. Muốn làm bạn với thế giới, trước hết phải giữ vững độc lập, chủ quyền, giữ vững kỷ cương, trật tự trong nước. Tuy nhiên, Hoàng Trường lại xuyên tạc rằng Việt Nam “an ninh hóa” đời sống chính trị để duy trì ổn định, từ đó cản trở hội nhập. Đây thực chất là sự đánh tráo giữa bảo đảm an ninh quốc gia với việc hạn chế hội nhập, nhằm tạo ra nhận thức sai lệch rằng ổn định chính trị là lực cản của phát triển và đối ngoại.

2. Sự lãnh đạo tập trung, thống nhất của Đảng là nhân tố quyết định nâng cao hiệu quả đối ngoại

Tư tưởng Hồ Chí Minh về đối ngoại luôn gắn liền với nguyên tắc “dĩ bất biến, ứng vạn biến”. Trong đó, cái “bất biến” là độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia, sự ổn định của chế độ; còn cái “vạn biến” là sách lược, phương thức ứng xử linh hoạt, sáng tạo trước những biến động phức tạp của tình hình thế giới. Người khẳng định: “Nước Việt Nam sẵn sàng làm bạn với tất cả các nước dân chủ và không gây thù oán với một ai”, nhưng đồng thời luôn nhấn mạnh yêu cầu giữ vững vai trò lãnh đạo của Đảng, giữ vững kỷ cương, trật tự trong nước. Đây chính là cơ sở tư tưởng cho đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, hòa bình, hợp tác và phát triển của Đảng ta hiện nay. Do đó, luận điệu cho rằng “tập trung quyền lực không đủ để Việt Nam phát huy đầy đủ vai trò đối ngoại và lợi ích hội nhập” là cách nhìn phiến diện, chủ quan, cố tình bỏ qua những quy luật căn bản của quản trị quốc gia và quan hệ quốc tế.

Trên thực tế ở Việt Nam, việc tập trung quyền lực một cách hợp lý, có kiểm soát không chỉ “đủ”, mà còn “cần thiết” để nâng cao hiệu quả hoạch định và thực thi chính sách đối ngoại trong bối cảnh thế giới biến động nhanh, phức tạp và khó lường. Sự lãnh đạo tập trung, thống nhất của Đảng không phải là độc đoán quyền lực, mà là yêu cầu khách quan của một quốc gia đi lên từ chiến tranh, phải đối mặt với nhiều thách thức an ninh truyền thống và phi truyền thống. Chính sự lãnh đạo đó đã tạo ra môi trường chính trị ổn định, xã hội trật tự, kỷ cương – yếu tố mà không ít quốc gia đang phát triển khác không có được.

3. Thực tiễn 40 năm đổi mới bác bỏ hoàn toàn luận điệu xuyên tạc

Thực tiễn hơn 40 năm đổi mới là minh chứng sinh động và thuyết phục nhất bác bỏ các luận điệu của Hoàng Trường. Bởi lẽ, trong khi kiên định giữ vững ổn định chính trị và bảo đảm an ninh quốc gia, Việt Nam vẫn chủ động, tích cực hội nhập quốc tế sâu rộng, trở thành thành viên có trách nhiệm của Liên hợp quốc, ASEAN, WTO và nhiều cơ chế đa phương quan trọng khác.

Việt Nam đã thiết lập quan hệ ngoại giao với 193 quốc gia thành viên Liên hợp quốc; có quan hệ đối tác chiến lược và đối tác toàn diện với 42 quốc gia, bao gồm tất cả các nước lớn; ký kết 17 hiệp định thương mại tự do (FTA); trở thành một trong 20 nền kinh tế có quy mô thương mại lớn nhất thế giới. Đồng thời, Việt Nam được cộng đồng quốc tế đánh giá là điểm đến an toàn, ổn định, tin cậy cho hợp tác, đầu tư và ngoại giao – điều mà không ít quốc gia theo mô hình “đa nguyên, đa đảng” nhưng bất ổn nội bộ không thể đạt được. Những thành tựu đó cho thấy, ổn định chính trị, an ninh quốc gia và sự lãnh đạo tập trung, thống nhất của Đảng không hề cản trở, mà trái lại là nhân tố quyết định giúp Việt Nam nâng cao vị thế, mở rộng và làm sâu sắc quan hệ đối ngoại, tối ưu hóa lợi ích hội nhập.

Tóm lại, có thể khẳng định, bài viết của Hoàng Trường mang danh nghĩa “phân tích học thuật” nhưng thực chất là luận điệu xuyên tạc, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, gieo rắc nhận thức sai lệch về mối quan hệ giữa ổn định chính trị và hội nhập quốc tế. Việc nhận diện rõ bản chất và “tâm đen” của những luận điệu này là yêu cầu cấp thiết trong bối cảnh đấu tranh tư tưởng, lý luận trên không gian mạng hiện nay. Mỗi cán bộ, đảng viên và người dân cần tỉnh táo, đề cao cảnh giác, kiên định niềm tin vào đường lối đối ngoại đúng đắn của Đảng, góp phần bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, giữ vững môi trường hòa bình, ổn định để đất nước phát triển bền vững./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét