
Trong bài viết “Muốn giải phóng sức dân; hãy bỏ Điều 4 Hiến pháp, từ bỏ độc Đảng để xây dựng Việt Nam dân chủ, hùng cường”, Bùi Thị Trang đã cố tình suy diễn, xuyên tạc, kêu gọi từ bỏ Điều 4 Hiến pháp nhằm phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, gieo rắc hoài nghi, chia rẽ nội bộ, làm suy giảm niềm tin của Nhân dân đối với Đảng và chế độ. Việc đấu tranh phản bác những luận điệu sai trái này là cần thiết để bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, giữ vững ổn định chính trị – xã hội và củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
1. Vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam – sự lựa chọn của lịch sử và Nhân dân
Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời ngày 3-2-1930, là Đảng của giai cấp công nhân và của dân tộc Việt Nam. Dù xuất hiện trong bối cảnh có nhiều tổ chức, đảng phái khác nhau, nhưng ngay từ khi thành lập, Đảng đã nhanh chóng khẳng định vai trò lãnh đạo cách mạng, được các giai tầng xã hội thừa nhận và ủng hộ.
Sở dĩ như vậy vì Đảng đã sớm giương cao ngọn cờ độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, đáp ứng đúng yêu cầu cấp bách của lịch sử và khát vọng cháy bỏng của Nhân dân. Với Cương lĩnh chính trị đầu tiên do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc khởi thảo, những vấn đề chiến lược của cách mạng Việt Nam được xác định rõ ràng, khoa học, phù hợp thực tiễn. Đảng không chỉ có đường lối đúng đắn mà còn có phương pháp tổ chức, vận động quần chúng linh hoạt, hiệu quả; đội ngũ cán bộ, đảng viên được rèn luyện trong thực tiễn đấu tranh cách mạng, giàu tinh thần hy sinh, tận trung với nước, tận hiếu với dân.
Thực tiễn lịch sử đã chứng minh, dưới sự lãnh đạo của Đảng, dân tộc ta đã làm nên thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa; tiếp đó là thắng lợi trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ, hoàn thành sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ. Những thành tựu vĩ đại đó là minh chứng sinh động cho bản lĩnh, trí tuệ và năng lực lãnh đạo của Đảng.












