Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

TỪ BIỂU TÌNH IRAN ĐẾN SỰ XUYÊN TẠC CÓ CHỦ ĐÍCH VỀ VIỆT NAM

 

Những biến động chính trị – xã hội ở một quốc gia luôn là đề tài được quan tâm trong đời sống quốc tế. Tuy nhiên, khi các sự kiện đó bị lợi dụng để áp đặt những so sánh khập khiễng, đánh tráo bối cảnh lịch sử và xuyên tạc tình hình của một quốc gia khác, thì câu chuyện không còn dừng ở bình luận thời sự, mà trở thành một thủ pháp chính trị có chủ đích. Bài viết “Từ những cuộc biểu tình ở Iran nhìn về Việt Nam” của Việt Thịnh đăng trên Baotiengdan là một ví dụ điển hình cho kiểu lập luận: Mượn hình ảnh biểu tình ở Iran để bôi vẽ, quy chụp và gieo rắc những nhận định sai lệch về Việt Nam. Do đó, cần được vạch trần và bác bỏ như sau:

1. Trọng tâm lập luận của Việt Thịnh là đặt chế độ thần quyền Hồi giáo Iran và chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam lên cùng một mặt phẳng, cho rằng cả hai “lên cầm quyền sau những cuộc bạo loạn, lật đổ chế độ cũ” và dựa vào đó để tạo ra “tính chính danh”. Việc cố tình gọi cuộc cách mạng giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam là “bạo loạn” không chỉ là sự sai lệch về thuật ngữ, mà còn xuyên tạc thô bạo lịch sử Việt Nam, nhằm phủ nhận tính chính danh lịch sử của Nhà nước Việt Nam XHCN. Cách mạng Tháng Tám năm 1945 không phải là một cuộc “bạo loạn” vô tổ chức, càng không phải là hành động cướp chính quyền trong hỗn loạn, mà là kết quả của cả một quá trình đấu tranh cách mạng lâu dài, có tổ chức, có đường lối, có sự lãnh đạo và được đông đảo quần chúng nhân dân ủng hộ. Đó là cuộc đấu tranh lật đổ chế độ thực dân, phong kiến để giành độc lập dân tộc, chứ không phải là sự thay thế quyền lực giữa các phe phái tôn giáo hay chính trị như cách Việt Thịnh cố tình diễn giải.

2. So sánh Việt Nam với Iran cũng cho thấy một sự ngụy biện điển hình của Việt Thịnh, đó là: Cố tình bỏ qua sự khác biệt căn bản về lịch sử, văn hóa, cấu trúc xã hội và mô hình nhà nước. Iran là một nhà nước thần quyền, trong đó quyền lực chính trị gắn chặt với giáo lý tôn giáo và giới tăng lữ. Việt Nam là một nhà nước xã hội chủ nghĩa, nơi quyền lực nhà nước được tổ chức và vận hành dựa trên Hiến pháp, pháp luật. Cách lập luận của Việt Thịnh là sự cố tình bóp méo bản chất của con đường phát triển Việt Nam. Chủ nghĩa xã hội mà Việt Nam lựa chọn không phải là sự sao chép giáo điều từ bất kỳ quốc gia nào, mà là kết quả của quá trình vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lênin vào điều kiện cụ thể của một nước thuộc địa nửa phong kiến, gắn liền với tư tưởng Hồ Chí Minh về độc lập dân tộc và quyền làm chủ của nhân dân. Việc gán ghép rằng Việt Nam “dựa vào chủ thuyết cộng sản độc hại và phụ thuộc vào Nga, Trung Quốc” không chỉ là một nhận định võ đoán, mà còn phủ nhận trắng trợn thực tế đối ngoại độc lập, tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa mà Việt Nam kiên trì theo đuổi nhiều thập kỷ qua.

3. Nguy hiểm hơn, Việt Thịnh tiếp tục lập luận kiểu gán ghép, khi so sánh cách xử lý biểu tình ở Iran với tình hình Việt Nam, rồi kết luận rằng Việt Nam đang “tăng cường đàn áp những tiếng nói đối lập”. Đây là sự dẫn dắt và xuyên tạc có chủ đích: Lấy hình ảnh trấn áp bạo lực ở một quốc gia khác để ám chỉ, quy kết cho Việt Nam, mà không đưa ra bất kỳ dẫn chứng cụ thể, xác thực nào. Thực tế, ở Việt Nam, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tiếp cận thông tin được thực hiện trong khuôn khổ pháp luật; mọi hành vi lợi dụng các quyền này để kích động bạo lực, chia rẽ dân tộc, xâm hại lợi ích quốc gia đều bị xử lý theo luật định, như ở bất kỳ quốc gia có chủ quyền nào. Việc cố tình gán nhãn “đàn áp” cho các biện pháp thực thi pháp luật là thủ pháp quen thuộc nhằm biến người vi phạm pháp luật thành “nạn nhân chính trị”, từ đó kích động tâm lý đối kháng trong xã hội của Việt Thịnh.

4. Đáng chú ý, Việt Thịnh cố tình mô tả nền kinh tế Việt Nam như một nền kinh tế “đi vào hồi cuối”, “chỉ dựa vào gia công và xuất khẩu lao động”, qua đó dựng lên bức tranh bi quan nhằm phục vụ kết luận rằng “mọi cánh cửa đều đã khép lại”. Đây là sự bóp méo trắng trợn thực tế, bởi Việt Nam hiện là một trong những nền kinh tế tăng trưởng ổn định trong khu vực, tham gia sâu vào chuỗi giá trị toàn cầu, thu hút đầu tư nước ngoài, phát triển mạnh các ngành công nghiệp chế biến, công nghệ, dịch vụ và từng bước nâng cao chất lượng nguồn nhân lực. Việc cố tình phủ nhận thực tế đó không phải vì thiếu thông tin, mà vì Việt Thịnh cô tình “hoang tưởng” ra, hòng dẫn dắt người đọc tin theo.

Tóm lại, bài viết của Việt Thịnh là một chuỗi lập luận lập lờ, dựa trên so sánh khập khiễng và đánh tráo khái niệm. Iran và Việt Nam có những lịch sử, cấu trúc xã hội, nền tảng văn hóa – chính trị hoàn toàn khác nhau; việc cố tình đặt hai quốc gia này cạnh nhau để rút ra những kết luận quy chụp về “bạo loạn”, “đàn áp” hay “hồi cuối của chế độ” chỉ nhằm gieo rắc hoài nghi và gây nhiễu loạn thông tin. Thay vì góp phần xây dựng nhận thức đúng đắn về các vấn đề quốc tế và trong nước, bài viết của Việt Thịnh đã chọn con đường xuyên tạc và kích động, cần được nhận diện, đấu tranh kịp thời./.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét