Thứ Ba, 6 tháng 1, 2026

CẢNH GIÁC TRƯỚC ÂM MƯU LẬT SỬ CỦA TRƯƠNG NHÂN TUẤN

 

Trên Facebook, Trương Nhân Tuấn đã đăng bài: “Vì sao có chiến tranh” với luận điệu cho rằng: “không hề có chuyện Việt Minh đánh Pháp, đuổi Nhật chạy đua với Đồng Minh” trong Cách mạng Tháng Tám và rằng, nếu “ông Hồ thông minh hơn một chút, chỉ cần sửa một hai chữ trong Hiệp ước thì Việt Nam đã có thể giành được độc lập mà không tốn một giọt máu và chiến tranh sẽ không xảy ra”. Đây là luận điệu sai trái, phản động nhằm xuyên tạc, phủ nhận thành quả Cách mạng Tháng Tám và công lao của Chủ tịch Hồ Chí Minh khi ký Hiệp định sơ bộ với Pháp… cần phải nhận diện và đấu tranh, bác bỏ.

1. Xuyên tạc thành quả Cách mạng Tháng Tám là sự phủ nhận bản chất lịch sử.

Cách mạng Tháng Tám 1945 không phải là một sự kiện bộc phát, càng không phải là “món quà thời cơ” mà lực lượng cách mạng chỉ cần đứng chờ. Nhìn nhận như vậy là bóp méo toàn bộ quá trình chuẩn bị kéo dài nhiều năm, cùng với nỗ lực không ngừng về chính trị, quân sự và tổ chức của Việt Minh.

 Cách mạng Tháng Tám diễn ra trong bối cảnh khoảng trống quyền lực là có thật. Khi Nhật đầu hàng Đồng Minh vào ngày 15/8/1945, cục diện chính trị Đông Dương biến đổi nhanh chóng: Pháp chưa quay lại, Nhật tan rã nhưng vẫn còn 60 vạn quân đang rệu rã, còn quân Đồng Minh phải vài tuần sau mới có thể kéo vào tiếp quản. Khoảng trống quyền lực ấy dù ngắn ngủi song lại là yếu tố quan trọng. Nhưng việc nhận diện thời cơ và hành động nhanh chóng, tổ chức đồng bộ trên cả nước lại hoàn toàn không phải là kết quả ngẫu nhiên.

Việt Minh đã chuẩn bị từ trước các hoạt động mở rộng căn cứ địa Việt Bắc, xây dựng lực lượng vũ trang, phát triển mạng lưới cơ sở trong dân, đồng thời tích lũy kinh nghiệm qua nhiều năm đấu tranh với cả Pháp lẫn Nhật. Vì vậy, gọi Cách mạng Tháng Tám là “không phải công của Việt Minh” là một cách đánh tráo khái niệm, tách sự kiện ra khỏi bối cảnh chuẩn bị đã diễn ra từ trước đó.

2. Quy kết Hiệp định Sơ bộ là “ngu xuẩn”, hay cho rằng chỉ cần “sửa vài chữ” là tránh được chiến tranh là sự ngây thơ, phiến diện và phi logic.

Hiệp định Sơ bộ 6-3-1946 giữa Việt Nam và Pháp là một sự kiện ngoại giao phức tạp, chỉ có thể hiểu khi đặt vào thế cờ chính trị vô cùng ngặt nghèo lúc bấy giờ. Việt Nam lúc đó đang ở thế bị bao vây từ nhiều phía. Ngay sau Cách mạng Tháng Tám, Việt Nam đối mặt với tình thế “ngàn cân treo sợi tóc”: 20 vạn quân Trung Hoa Dân quốc kéo vào miền Bắc, kèm theo ý đồ can thiệp sâu vào chính trị Việt Nam. Pháp đã tấn công và tái chiếm Nam Bộ từ tháng 9/1945. Nhật vẫn còn vũ khí, xã hội hỗn loạn, kinh tế kiệt quệ sau nạn đói 1945. Chính quyền non trẻ chưa được quốc tế công nhận, chưa có hậu thuẫn ngoại giao. Vì thế, việc Chủ tịch Hồ Chí Minh ký Hiệp định Sơ bộ không phải là “nhượng bộ vô điều kiện”, mà là: Quân Tưởng rút khỏi miền Bắc, chấm dứt tình trạng bị khống chế. Việt Nam có gần 9 tháng hòa hoãn để xây dựng chính quyền, củng cố lực lượng quân sự, chuẩn bị kinh tế và ngoại giao. Tránh được thế bị tấn công từ hai phía cùng lúc. Đó là tính toán mang tầm chiến lược, phù hợp với điều kiện cụ thể của một quốc gia non trẻ đang đứng trước nguy cơ bị chia cắt hoặc bị thay thế chính quyền.

Chiến tranh Pháp – Việt xuất phát từ động cơ thuộc địa của Pháp, không phải từ câu chữ trong một văn bản ngoại giao. Dù hiệp định có được viết khác đi, tham vọng tái lập ách cai trị của Pháp vẫn không thay đổi. Bằng chứng là chỉ vài tháng sau khi ký, Pháp liên tục gây hấn, mở rộng chiếm đóng và vi phạm thỏa thuận. Chiến tranh là điều không thể tránh khỏi khi một bên muốn giữ độc lập và bên kia muốn tái chiếm thuộc địa. Do đó, kết luận rằng “sửa vài chữ là tránh được chiến tranh” là suy luận thiếu căn cứ, không phản ánh đúng bản chất xung đột. Như vậy, Trương Nhân Tuấn đã cố tình xuyên tạc, phủ nhận thành quả Cách mạng Tháng Tám và công lao của Chủ tịch Hồ Chí Minh khi ký Hiệp định sơ bộ với Pháp nhằm “lật sử”, “bôi nhọ lịch sử” Việt Nam, do đó mỗi chúng ta cần cảnh giác nhận diện, đấu tranh bác bỏ các thủ đoạn xuyên tạc, chống phá lịch sử của bọn phản động./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét