Thứ Ba, 6 tháng 1, 2026

VIỆT NAM LUÔN BẢO ĐẢM TỰ DO TÔN GIÁO THEO PHÁP LUẬT

 

Trên Voatiengviet, Đài VOA đưa ra luận điệu cho rằng “Việt Nam áp dụng mô hình đàn áp tôn giáo theo kiểu Trung Quốc” là sự xuyên tạc có chủ đích, nhằm bóp méo sự thật và tạo ra hình ảnh sai lệch về chính sách tôn giáo của Đảng, Nhà nước ta. Các tổ chức truyền thông như VOA, cùng một số cá nhân được trích dẫn, đã sử dụng các nhận định phiến diện, thiếu cơ sở khoa học và mang nặng định kiến để đánh giá chính sách tôn giáo ở Việt Nam. Trước luận điệu xuyên tạc này, cần khẳng định rằng: Việt Nam thực hiện nhất quán chính sách tôn trọng, bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo trên cơ sở pháp luật, không sao chép, không phụ thuộc, càng không áp dụng mô hình cưỡng chế của bất kỳ quốc gia nào.

1. Việt Nam bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo dựa trên hệ thống pháp luật hoàn chỉnh, không theo “mô hình đàn áp” như các cáo buộc

Việt Nam có nền tảng pháp lý rõ ràng, minh bạch và đầy đủ về tín ngưỡng, tôn giáo. Điều 24 Hiến pháp năm 2013 khẳng định: “Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo; các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật”. Trên cơ sở đó, Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo 2016 được ban hành là bước tiến lớn trong thể chế hóa quyền con người, quy định đầy đủ về đăng ký sinh hoạt tôn giáo, hoạt động của chức sắc, tổ chức tôn giáo, quan hệ quốc tế… Đây là văn bản luật được tham vấn rộng rãi với các tổ chức tôn giáo lớn trong cả nước, bảo đảm sự đồng thuận xã hội và tính khả thi. Vì vậy, những ý kiến trong tài liệu của VOA cho rằng việc đăng ký sinh hoạt tôn giáo là “kiểm soát” hay “hạn chế tự do” là nhận định thiếu hiểu biết về quản lý nhà nước. Thực tế, mọi quốc gia có hệ thống pháp quyền đều yêu cầu các tổ chức tôn giáo đăng ký hoặc công nhận pháp nhân như Mỹ, Canada, Đức, Nhật Bản… Đó là cơ chế bình thường nhằm: bảo đảm minh bạch chủ thể hoạt động; phòng ngừa lợi dụng tôn giáo cho các mục đích trái pháp luật; bảo vệ chính tín đồ và giáo hội khỏi bị thao túng, trục lợi.

Việc so sánh Việt Nam với Trung Quốc là một sự áp đặt khiên cưỡng. Việt Nam không cấm truyền đạo, không hạn chế trẻ em tham gia sinh hoạt tôn giáo, không quốc hữu hóa giáo lý, không ngăn cản xây dựng cơ sở thờ tự, đây là những điểm khác biệt căn bản với quy định quản lý tôn giáo tại Trung Quốc. Minh chứng từ thực tế cho thấy: Việt Nam có 43 tổ chức tôn giáo thuộc 16 tôn giáo được Nhà nước công nhận, hơn 3.000 cơ sở thờ tự được xây mới hoặc trùng tu trong thập kỷ qua, các tổ chức tôn giáo tham gia tích cực vào giáo dục, y tế, từ thiện, sinh hoạt tôn giáo diễn ra sôi động, đa dạng ở mọi vùng miền. Đó là những thực tế khách quan, phủ nhận hoàn toàn luận điệu xuyên tạc cho rằng Việt Nam “đàn áp” hay “dị ứng với tự do tôn giáo”.

2. Xuyên tạc tự do tôn giáo là chiêu thức nhằm gây nhiễu loạn dư luận và phá hoại niềm tin xã hội

Các lập luận mà Đài VOA đăng tải vận dụng nhiều thủ pháp thông tin sai lệch, tạo ấn tượng tiêu cực về chính sách tôn giáo của Việt Nam. Có thể nhận diện rõ ba hướng xuyên tạc chủ yếu: Thứ nhất, chọn lọc và khuếch đại thông tin tiêu cực. Họ chỉ đưa tin về một số vụ việc vi phạm pháp luật bị xử lý, rồi đánh đồng với toàn bộ chính sách tôn giáo quốc gia. Những thành tựu nổi bật trong phát triển tôn giáo, sự đồng thuận của chức sắc, tín đồ, sự hỗ trợ của Nhà nước – tất cả đều bị cố tình bỏ qua. Thứ hai, gán ghép Việt Nam với “mô hình Trung Quốc” để kích hoạt định kiến quốc tế. Đây là thủ pháp truyền thông phổ biến: chỉ cần “dán nhãn” Việt Nam giống Trung Quốc là có thể gây tổn hại hình ảnh quốc gia. Nhưng thực tế: Triết lý quản trị tôn giáo giữa hai nước khác nhau, pháp luật khác nhau, phương thức hành chính khác nhau, kết quả thực tiễn càng khác nhau. Mọi so sánh như vậy đều thiếu khách quan và thiếu cơ sở khoa học. Thứ ba, diễn giải sai các biện pháp xử lý vi phạm pháp luật. Nhiều cá nhân núp dưới danh nghĩa tôn giáo để: kích động ly khai, trục lợi tín ngưỡng, lập tổ chức trái pháp luật, gây rối trật tự xã hội… Việc xử lý những hành vi này là yêu cầu hiển nhiên của mọi nhà nước pháp quyền. Công ước quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR, Điều 18.3) cũng quy định rõ: Hoạt động tôn giáo có thể bị hạn chế nếu xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự công cộng hoặc quyền của người khác. Việt Nam không làm điều gì nằm ngoài khuôn khổ luật pháp quốc tế.Tóm lại, tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam không chỉ là quyền hiến định, mà còn được bảo đảm bằng hệ thống pháp luật chặt chẽ, ngày càng hoàn thiện và phù hợp với chuẩn mực quốc tế. Đời sống tôn giáo phong phú, các tổ chức tôn giáo phát triển mạnh mẽ, hàng chục triệu tín đồ tự do sinh hoạt tôn giáo, đó là minh chứng sống động nhất, khách quan nhất. Do vậy, mọi luận điệu gắn Việt Nam với “mô hình đàn áp” là xuyên tạc, phi khoa học và mang động cơ chính trị. Nhận diện và phản bác những luận điệu này không chỉ là trách nhiệm của lực lượng chuyên trách, mà còn là nhiệm vụ của cộng đồng khoa học, báo chí và công chúng – những người có trách nhiệm gìn giữ sự thật và bảo vệ uy tín quốc gia./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét