
Trên trang Boxitvn, Thái Hạo cho rằng: “Hiện tại Việt Nam đang có hai hệ thống giáo dục chạy song song với nhau; hệ thống đầu (chính khóa) nghiêng về thủ tục, hệ thống sau (học thêm) giải quyết vấn đề chất lượng”. Đây không chỉ là nhận định phiến diện, thiếu cơ sở khoa học, mà còn là sự xuyên tạc bản chất của nền giáo dục quốc dân, gây hoang mang dư luận và làm suy giảm niềm tin xã hội đối với ngành giáo dục. Do đó, chúng ta cần cần nhận diện rõ và đấu tranh phản bác.
1. Bản chất sai lệch của luận điệu “hai hệ thống giáo dục”
Việc cố tình gán ghép “giáo dục chính khóa” và “học thêm” thành hai “hệ thống song song” là cách đánh tráo khái niệm. Bởi lẽ, giáo dục chính khóa là hoạt động dạy học chính thức trong nhà trường, có chương trình, kế hoạch, chuẩn đầu ra rõ ràng. Còn học thêm chỉ là một hình thức hỗ trợ học tập, mang tính bổ trợ, không phải một hệ thống giáo dục độc lập, không có tính pháp lý và không thể thay thế vai trò của nhà trường. Do đó, việc gọi đây là “hai hệ thống” là phi logic, sai về bản chất khoa học giáo dục và trái với thực tiễn quản lý. Cần khẳng định rõ ràng: Việt Nam chỉ có một hệ thống giáo dục quốc dân thống nhất, được quy định trong Luật Giáo dục và đặt dưới sự quản lý tập trung của Nhà nước. Hệ thống này bao gồm các cấp học, trình độ đào tạo từ mầm non đến đại học, giáo dục thường xuyên và giáo dục nghề nghiệp, vận hành theo mục tiêu chung là phát triển con người toàn diện.
Luận điệu “hai hệ thống giáo dục” không đơn thuần là một nhận xét thiếu hiểu biết, mà ẩn chứa những động cơ tiêu cực, làm suy giảm niềm tin xã hội vào giáo dục công lập. Khi gán cho hệ thống chính khóa là “hình thức, thủ tục”, luận điệu này nhằm phủ nhận nỗ lực của hàng triệu giáo viên, cán bộ quản lý giáo dục, từ đó gây hoài nghi trong phụ huynh và học sinh.tạo tâm lý bất mãn, kích động dư luận, việc nhấn mạnh “chỉ học thêm mới có chất lượng” dễ dẫn đến suy nghĩ lệch lạc rằng hệ thống giáo dục đang “bất công”, “không hiệu quả”, từ đó bị các thế lực xấu lợi dụng để công kích chính sách. Một số đối tượng đã lợi dụng vấn đề dạy thêm, học thêm để thổi phồng, quy chụp, biến hiện tượng cục bộ thành bản chất toàn hệ thống, qua đó hạ thấp uy tín quốc gia trong lĩnh vực giáo dục.
2. Cần nhìn nhận đúng về dạy thêm, học thêm
Để tránh những cách hiểu sai lệch, cần nhìn nhận vấn đề dạy thêm, học thêm một cách khách quan, khoa học và toàn diện. Cần phải khẳng định, dạy thêm, học thêm không phải là một “hệ thống giáo dục thứ hai”, mà chỉ là hoạt động mang tính bổ trợ, nhằm củng cố kiến thức, bồi dưỡng năng lực cho một bộ phận học sinh có nhu cầu. Hoạt động này không có tính độc lập về chương trình, mục tiêu hay hệ thống quản lý, càng không thể thay thế vai trò trung tâm của giáo dục chính khóa trong các nhà trường.
Những tồn tại, hạn chế trong dạy thêm, học thêm cần được nhìn nhận đúng bản chất, đó là vấn đề thuộc về công tác quản lý và tổ chức thực hiện, chứ không phản ánh bản chất của nền giáo dục Việt Nam. Việc xuất hiện một số biểu hiện tiêu cực như dạy thêm tràn lan, gây áp lực cho học sinh là hiện tượng cục bộ, cần được chấn chỉnh, không thể quy chụp thành đặc trưng chung của toàn hệ thống giáo dục Việt Nam. Trên thực tế, Nhà nước đã ban hành nhiều quy định nhằm quản lý chặt chẽ hoạt động này theo hướng công khai, minh bạch, bảo đảm quyền lợi người học và từng bước giảm áp lực không cần thiết. Quan trọng hơn, trong tiến trình đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục hiện nay, định hướng lớn đang được xác lập rõ ràng: học thật, thi thật, chất lượng thật; giảm dần sự lệ thuộc vào học thêm; đồng thời tăng cường năng lực tự học, học qua trải nghiệm và phát triển toàn diện phẩm chất, kỹ năng của học sinh. Khi chất lượng dạy học chính khóa ngày càng được nâng cao, môi trường học tập trở nên tích cực, chủ động hơn, thì vai trò của học thêm sẽ dần thu hẹp về đúng bản chất bổ trợ của nó, góp phần xây dựng một nền giáo dục thực chất, công bằng và bền vững.
Như vậy, luận điệu cho rằng “Việt Nam có hai hệ thống giáo dục chạy song song” là sự xuyên tạc trắng trợn, đánh tráo khái niệm và phủ nhận thực tiễn phát triển của nền giáo dục nước ta. Không thể dung thứ cho những cách nhìn phiến diện, thiếu trách nhiệm, càng không thể để chúng làm ảnh hưởng đến niềm tin xã hội. Bảo vệ sự thật về giáo dục không chỉ là bảo vệ uy tín của một ngành, mà còn là bảo vệ nền tảng phát triển con người, bảo vệ tương lai của đất nước. Vì vậy, mỗi cán bộ, đảng viên và toàn thể người dân cần tỉnh táo, chủ động nhận diện và kiên quyết đấu tranh với những luận điệu sai trái, góp phần xây dựng một nền giáo dục Việt Nam ngày càng chất lượng, công bằng và tiến bộ./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét