
Trên trang Boxitvn, Nguyễn Ngọc Chu có giật tít: “Khát vọng “kỹ trị” với nhiều luận điệu cổ xúy cho chế độ “kỹ trị” không phù hợp với lịch sử cũng như thực tiễn nước ta, bởi lẽ:
Thứ nhất, chế độ “kỹ trị” là sự che đậy tinh vi cho quyền lực nhà nước chỉ thuộc về một bộ phận thiểu số không phù hợp với Việt Nam.
Chế độ “kỹ trị” là một hệ thống về quản trị, trong đó quyền lực (hoặc các bộ phận quan trọng nhất của nó) nằm trong tay của những người được lựa chọn trên cơ sở chuyên môn và năng lực, thay vì thông qua các cuộc bầu cử tự do và công bằng. Về bản chất, “kỹ trị” xác định một tầng lớp tinh hoa dựa trên kiến thức, chuyên môn, bằng cấp và kinh nghiệm, tách biệt với những người dân bình thường. Đó là những người ưu tú nhất, vì vậy họ có thể và nên dẫn dắt xã hội dựa trên phán đoán của mình mà không cần quan tâm đến sở thích hay lợi ích của đa số đông đảo nhân dân. Chế độ “kỹ trị” có thể che giấu bản chất chính trị của nó, từ đó mưu cầu lợi ích riêng vượt khỏi tầm kiểm soát của người dân. Chế độ “kỹ trị” tập trung vào tính hiệu quả của các phương tiện đối với những mục đích nhất định, nhưng nó loại bỏ người dân khỏi cuộc thảo luận về những mục tiêu đó. Khi thực thi quyền lực chính trị, các nhà “kỹ trị” tỏ ra khách quan và độc lập với hệ tư tưởng. Nhưng, chuyên môn khoa học và kỹ thuật không thể tách rời khỏi các vấn đề xã hội và kinh tế, không thể tách khỏi chính trị.
Các nhà “kỹ trị” được coi là phục vụ cho thể chế, điều này giúp họ tránh được việc bị phơi bày động cơ thực sự và chịu trách nhiệm chính trị. Tuy nhiên, trong bất cứ nền chính trị nào, việc ra quyết định phi chính trị là phi thực tế. Việc áp dụng “kỹ trị” trong giải quyết các vấn đề cụ thể luôn đòi hỏi những đánh giá và lựa chọn giữa các giá trị, lợi ích và sở thích cạnh tranh. Mặc dù việc ủy quyền quyết định cho các chuyên gia là cần thiết để giải quyết sự phức tạp ngày càng tăng trong điều hành xã hội, hạn chế sự can thiệp và thao túng của các chính trị gia vào các chính sách, nâng cao chất lượng và uy tín của quản trị công, nhưng một chế độ “kỹ trị” lại thiếu tranh luận và trách nhiệm giải trình trong khi bản thân chế độ kỹ trị cũng có thể sai lầm hoặc bị chính trị hóa.
Hai là, Việt Nam chủ trương xây dựng hệ thống chính trị mà quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và phục vụ lợi ích của nhân dân chứ không phải chỉ cho một thiểu số nào đó trong xã hội.
Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của Nhân dân, do Nhân dân, vì Nhân dân. Có mục tiêu cao nhất là xây dựng chủ nghĩa xã hội, thiết lập một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, trong đó nhân dân giữ vai trò chủ thể quyền lực. Nhà nước xã hội chủ nghĩa không đại diện cho lợi ích của số ít giai cấp thống trị, mà là của đại đa số nhân dân lao động. Đảng Cộng sản Việt Nam là Đảng duy nhất cầm quyền ở Việt Nam. Đảng Cộng sản Việt Nam đã vượt qua mọi khó khăn trong suốt các chặng đường lịch sử đã qua không phải nhờ chế độ “kỹ trị” với các lãnh đạo cấp cao nhất được đào tạo ở trình độ cao về khoa học – công nghệ hay kỹ thuật, mà nhờ vào việc các quyết sách chính trị đều dựa trên ý chí tập thể, thông qua đối thoại, tranh luận, phản biện một cách cầu thị, khoa học và trách nhiệm với vận mệnh của quốc gia – dân tộc.
Sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam là nhân tố quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam, Nhân dân là trung tâm, là chủ thể, là mục tiêu, là động lực và là nguồn lực của pát triển. Mọi đường lối, chính sách phải hướng tới nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của Nhân dân; bảo đảm quyền làm chủ của Nhân dân. Đảng lãnh đạo Nhà nước và toàn bộ xã hội phát triển theo định hướng xã họi chủ nghĩa; Nhà nước là tổ chức quyền lực của nhân dân, thể chế hóa quan điểm, đường lối của Đảng thành chính sách, pháp luật, tổ chức quản lý, điều hành xã hội để thực hiện đường lối của Đảng và bảo đảm lợi ích của nhân dân; Mặt trận Tổ quốc và các tổ chức chính trị – xã hội hoạt động theo đường lối của Đảng, pháp luật của Nhà nước và bảo đảm quyền làm chủ của các tầng lớp nhân dân. Nhân dân có quyền và trách nhiệm trực tiếp tham gia vào việc xây dựng, hoàn thiện và thi hành các chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Như vậy, Việt Nam chủ trương xây dựng hệ thống chính trị mà quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và phục vụ lợi ích của nhân dân chứ không phải chỉ cho một thiểu số nào đó trong xã hội như chế độ “kỹ trị”.
Như vậy, những luận điệu mà Nguyễn Ngọc Chu cổ xúy cho chế độ “kỹ trị” là hoàn toàn sai trái, hòng phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, hướng tới việc thay đổi chế độ chính trị, thay thế nhà nước mang bản chất nhân dân bằng một thể chế kỹ trị chuyên quyền. Chúng ta cần nâng cao cảnh giác và đấu tranh kiên quyết với những luận điệu sai trái của y và đồng bọn./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét