Thứ Hai, 20 tháng 4, 2026

VAI TRÒ LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG: SỰ LỰA CHỌN CỦA LỊCH SỬ VÀ NHÂN DÂN

 

Trong bài viết “Muốn giải phóng sức dân; hãy bỏ Điều 4 Hiến pháp, từ bỏ độc Đảng để xây dựng Việt Nam dân chủ, hùng cường”, Bùi Thị Trang đã cố tình suy diễn, xuyên tạc, kêu gọi từ bỏ Điều 4 Hiến pháp nhằm phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, gieo rắc hoài nghi, chia rẽ nội bộ, làm suy giảm niềm tin của Nhân dân đối với Đảng và chế độ. Việc đấu tranh phản bác những luận điệu sai trái này là cần thiết để bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, giữ vững ổn định chính trị – xã hội và củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

1. Vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam – sự lựa chọn của lịch sử và Nhân dân

Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời ngày 3-2-1930, là Đảng của giai cấp công nhân và của dân tộc Việt Nam. Dù xuất hiện trong bối cảnh có nhiều tổ chức, đảng phái khác nhau, nhưng ngay từ khi thành lập, Đảng đã nhanh chóng khẳng định vai trò lãnh đạo cách mạng, được các giai tầng xã hội thừa nhận và ủng hộ.

Sở dĩ như vậy vì Đảng đã sớm giương cao ngọn cờ độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, đáp ứng đúng yêu cầu cấp bách của lịch sử và khát vọng cháy bỏng của Nhân dân. Với Cương lĩnh chính trị đầu tiên do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc khởi thảo, những vấn đề chiến lược của cách mạng Việt Nam được xác định rõ ràng, khoa học, phù hợp thực tiễn. Đảng không chỉ có đường lối đúng đắn mà còn có phương pháp tổ chức, vận động quần chúng linh hoạt, hiệu quả; đội ngũ cán bộ, đảng viên được rèn luyện trong thực tiễn đấu tranh cách mạng, giàu tinh thần hy sinh, tận trung với nước, tận hiếu với dân.

Thực tiễn lịch sử đã chứng minh, dưới sự lãnh đạo của Đảng, dân tộc ta đã làm nên thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa; tiếp đó là thắng lợi trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ, hoàn thành sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ. Những thành tựu vĩ đại đó là minh chứng sinh động cho bản lĩnh, trí tuệ và năng lực lãnh đạo của Đảng.

Bước vào thời kỳ đổi mới, với tư duy sáng tạo và tầm nhìn chiến lược, Đảng đã khởi xướng và lãnh đạo công cuộc đổi mới toàn diện đất nước. Sau gần 40 năm, Việt Nam từ một nước nghèo nàn, lạc hậu đã vươn lên trở thành quốc gia đang phát triển có thu nhập trung bình; kinh tế tăng trưởng ổn định; đời sống vật chất và tinh thần của Nhân dân không ngừng được cải thiện; chính trị – xã hội ổn định; quốc phòng – an ninh được giữ vững; vị thế và uy tín quốc tế ngày càng nâng cao. Cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từng khẳng định: “Đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay”.

Thực tiễn đó khẳng định một chân lý: Ở Việt Nam hiện nay không có lực lượng chính trị nào khác đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm và uy tín để lãnh đạo đất nước vượt qua mọi khó khăn, thách thức. Vai trò lãnh đạo của Đảng không phải tự phong, mà được xác lập bằng lịch sử đấu tranh cách mạng, bằng thành tựu thực tiễn và bằng niềm tin của Nhân dân.

2. Giữ vững vai trò lãnh đạo của Đảng – yêu cầu tất yếu trong kỷ nguyên phát triển mới

Điều lệ Đảng xác định rõ: Đảng là đảng cầm quyền, tôn trọng và phát huy quyền làm chủ của Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân; dựa vào Nhân dân để xây dựng Đảng. Đảng lãnh đạo hệ thống chính trị bằng Cương lĩnh, đường lối, thông qua tổ chức đảng và đội ngũ đảng viên; đồng thời tôn trọng, phát huy vai trò của Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể chính trị – xã hội.

Những năm qua, công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng được đẩy mạnh; năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của tổ chức đảng được nâng cao; nhiều cán bộ suy thoái, tham nhũng bị xử lý nghiêm minh, củng cố niềm tin của Nhân dân đối với Đảng và chế độ. Đây là minh chứng rõ ràng cho bản lĩnh tự đổi mới, tự chỉnh đốn của một đảng cầm quyền chân chính.

Trong bối cảnh đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới, với khát vọng xây dựng Việt Nam hùng cường, thịnh vượng, vai trò lãnh đạo của Đảng càng có ý nghĩa quyết định. Tổng Bí thư Lâm đã nhấn mạnh: Với thế và lực tích lũy sau 40 năm đổi mới, cùng sự đồng lòng của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân, Việt Nam hội tụ đủ điều kiện để bước vào “kỷ nguyên vươn mình của dân tộc”.

Việc kêu gọi từ bỏ Điều 4 Hiến pháp, thực hiện đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập thực chất là phủ nhận nền tảng chính trị – pháp lý của Nhà nước, tiềm ẩn nguy cơ gây mất ổn định chính trị – xã hội. Thực tiễn ở nhiều quốc gia cho thấy, đa đảng không đồng nghĩa với dân chủ thực chất; ngược lại, nếu thiếu ổn định chính trị và đồng thuận xã hội, đất nước dễ rơi vào chia rẽ, xung đột, cản trở phát triển.

Chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới đủ điều kiện và uy tín để kiên định mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội; tuyên truyền, giáo dục, tổ chức và phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc; lãnh đạo Nhân dân thực hiện thành công khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc.

Tóm lại, những luận điệu kêu gọi phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng trong bài viết nêu trên là phiến diện, thiếu cơ sở, đi ngược lại thực tiễn lịch sử và lợi ích của dân tộc. Vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam được xác lập bằng lịch sử, được kiểm chứng bằng thành tựu và được củng cố bằng niềm tin của Nhân dân. Kiên quyết đấu tranh bác bỏ các quan điểm sai trái, thù địch chính là góp phần bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, giữ vững ổn định chính trị, tạo tiền đề vững chắc để đất nước tiếp tục phát triển nhanh và bền vững trong giai đoạn mới./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét