Trong những ngày qua, nhân dân cả nước ta đang vui mừng trước những thành tựu về kinh tế, xã hội mà Việt Nam đạt được trong năm 2024; góp phần vào niềm vui chung đó, là Đội tuyển bóng đá quốc gia Việt Nam đã thi đấu thành công Tại vòng chung kết AFF Cúp (giải đấu bóng đá giữa các đội tuyển bóng đá nam đại diện các quốc gia thuộc khu vực Đông Nam Á do Liên đoàn bóng đá ASEAN (AFF) tổ chức) mà Việt Nam vô địch. Đi ngược lại với lợi ích và niềm vui chung của dân tộc Việt Nam, Cảnh Chân mới đây trên trang Vietnamthoibao có bài viết tựa đề “Bóng đá Việt Nam thăng hoa cùng tiền đạo và huấn luyện viên ngoại, Bộ chính trị nên học tập”. Qua bài viết càng cho thấy lối tư duy siêu hình, nhận thức lệch lạc của Cảnh Chân đối với thành tựu chung của dân tộc Việt Nam.
Như chúng ta đã biết, sử dụng cầu thủ nhập tịch từ lâu đã trở thành xu hướng của bóng đá thế giới, mang tới cả thành công lẫn thất bại cùng những ý kiến trái chiều, thậm chí tranh cãi gay gắt. Bóng đá Việt Nam cũng không nằm ngoài dòng chảy đó, cầu thủ nhập tịch thế nào cho đúng đắn nhất là bài toán mà các nhà quản trị bóng đá nước nhà đang phải tính đến. Xin thưa với Cảnh Chân, trong thể thao, đặc biệt là bộ môn bóng đá, Châu Âu là khu vực phát triển cao nhất của bộ môn thể thao Vua này cũng rất nhiều cầu thủ nhập tịch. Trong 14 lần tham dự World Cup, nước Đức đã vô địch 3 lần, về nhì 4 lần. Đội Đức chính là tấm gương phản ánh chuẩn xác một xã hội Đức đa màu sắc, đa văn hóa. Trong danh sách đội Đức dự World Cup 2010, có đến một nửa là các cầu thủ gốc Tunisia, Thổ Nhĩ Kỳ, Nigeria, Ba Lan, Brazil, Ghana, Bosnia, Tây Ban Nha. Đặc biệt, Jerome Boateng (Đức) và người anh ruột Kevin-Prince Boateng (Ghana) đã trở thành cặp anh em đầu tiên trong lịch sử trực tiếp đối đầu nhau trên sân cỏ World Cup (năm 2010). Thành phần vô địch World Cup 1998 của Pháp gồm toàn các hảo thủ có nguồn gốc hoặc sinh ra tại Senegal (Patrick Vieira), Ghana (Marcel Desailly), Algeria (Zinedine Zidane), Guadeloupe (Thierry Henry, Bernard Diomede, Lilian Thuram), New Caledonia (Christian Karembeu)… Chức vô địch World Cup mà họ đem về năm 1998 được xem là thắng lợi to lớn cho cả nước Pháp lẫn châu Âu, bởi khi ấy chủ nghĩa cực hữu của nhân vật Jean-Marie Le Pen (“hãy trả lại đội tuyển Pháp cho người Pháp”) đang có chiều hướng phát triển, đe dọa tính ổn định về chính trị, xã hội của cả châu Âu.
Thế còn đối với Huấn luyện viên ngoại thì sao, với tinh thần học hỏi, tiếp thu những kiến thức bóng đá văn minh của nhân loại, gần như tất cả các quốc gia trên thế giới giai đoạn này, giai đoạn khác đều thuê huấn luyện viên ngoại. Ngay cả những quốc gia có nền bóng đá phát triển bậc nhất như: Anh, Pháp, Tây Ban Nha cũng không ngoại lệ. Nước Mỹ nổi tiếng với kiểu dân chủ Tư sản mà Cảnh Chân thường ca tụng gần 20 năm qua vẫn thuê huấn luyện viên ngoại: Jurgen Klinsmann (Đức) và mới đây nhất là huấn luyện viên Mauricio Pochettino (cựu tuyển thủ Argentina) trở thành huấn luyện viên trưởng đội tuyển bóng đá nam nước này.