
Trên Machsongmedia đăng bài viết: “Khai dụng chế tài mậu dịch để thúc đẩy nhân quyền và dân chủ” của đối tượng Nguyễn Đình Thắng. Nội dung bài viết xuyên tạc, bịa đặt tình hình dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam, thông qua đó kêu gọi thực hiện chính sách chế tài, mậu dịch như thuế quan, cấm vận nhằm gia tăng áp lực, buộc Đảng, Nhà nước Việt Nam phải thay đổi theo ý muốn của chúng. Đây là những âm mưu, thủ đoạn không mới nhưng rất nguy hiểm, thể hiện bản chất “lưu manh” của những kẻ khủng bố, sẵn sàng chà đạp lên lợi ích quốc gia – dân tộc, cần phải kiên quyết bác bỏ.
Thứ nhất, thực tiễn phát triển của Việt Nam là minh chứng rõ ràng về dân chủ và nhân quyền.
Trong bài viết, Nguyễn Đình Thắng đã cố tình sâu chuỗi những vụ việc cũ, đơn lẻ, “lồng khung lại” để trở thành vấn đề cơ bản, cố hữu, vẽ nên bức tranh “màu xám” về dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam. Nhưng thực tiễn phát triển đất nước những năm qua cho thấy những điều trái ngược hoàn toàn. Trước hết, quan điểm của Đảng và Nhà nước Việt Nam luôn xác định bảo đảm cao nhất quyền con người, quyền công dân; con người vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển.
Hiến pháp năm 2013, (sửa đổi, bổ sung năm 2025) dành một chương riêng về quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân, theo đó, Điều 3 quy định: “Nhà nước bảo đảm và phát huy quyền làm chủ của Nhân dân; công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền con người, quyền công dân; thực hiện mục tiêu dân giầu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện”. Đồng thời, Đảng, Nhà nước đang quyết liệt, triển khai đồng bộ, toàn diện các quyết sách chiến lược, nhanh chóng hiện thực hóa mục tiêu phát triển của Nghị quyết Đại hội XIV xác định: “cải thiện và nâng cao toàn diện đời sống Nhân dân” bằng những kết quả cụ thể.
Thực tiễn qua 40 năm thực hiện công cuộc đổi mới, Việt Nam đạt được nhiều kết quả tích cực được cộng đồng quốc tế ghi nhận: Duy trì tăng trưởng kinh tế, giảm nghèo bền vững, mở rộng tiếp cận giáo dục, chăm sóc sức khỏe, bảo hiểm y tế, phát triển an sinh xã hội, thúc đẩy bình đẳng giới, bảo vệ quyền của phụ nữ, trẻ em, người khuyết tật, đồng bào dân tộc thiểu số và các nhóm yếu thế. Việt Nam cũng tham gia hầu hết các công ước quốc tế cơ bản về quyền con người, thực hiện nghiêm túc nghĩa vụ báo cáo quốc gia, tích cực tham gia Cơ chế Rà soát định kỳ phổ quát (UPR) của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc và đối thoại nhân quyền với nhiều đối tác. Những hoạt động này thể hiện tinh thần cởi mở, trách nhiệm và thiện chí của Việt Nam trong thúc đẩy và bảo vệ quyền con người.
Dĩ nhiên, cũng như mọi quốc gia khác, Việt Nam vẫn tiếp tục hoàn thiện thể chế, chính sách và pháp luật nhằm đáp ứng yêu cầu phát triển mới. Tuy nhiên, việc đánh giá cần dựa trên toàn diện các kết quả thực tiễn, không thể chỉ lựa chọn những thông tin đơn lẻ hoặc phiến diện, có tính chất áp đặt, hằn học để đưa ra kết luận.
Thứ hai, sử dụng chế tài thương mại để gây sức ép về nhân quyền là cách tiếp cận thiếu khách quan, không phù hợp với nguyên tắc bình đẳng và tôn trọng chủ quyền quốc gia
Hiến chương Liên hợp quốc khẳng định nguyên tắc bình đẳng chủ quyền giữa các quốc gia, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau và giải quyết các bất đồng bằng đối thoại, hợp tác. Việc gắn các biện pháp trừng phạt thương mại với những đánh giá mang tính chủ quan về tình hình nhân quyền không những làm sai lệch bản chất của quan hệ kinh tế quốc tế mà còn dễ bị chính trị hóa, trở thành công cụ để can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác, vi phạm Hiến chương Liên hợp quốc.
Thực tiễn cho thấy, nhiều quốc gia có sự khác biệt về thể chế chính trị, điều kiện phát triển, lịch sử và văn hóa. Vì vậy, không thể áp đặt một mô hình duy nhất về dân chủ và nhân quyền cho tất cả các nước. Việt Nam nhiều lần khẳng định quan điểm nhất quán rằng quyền con người là giá trị phổ quát nhưng việc bảo đảm và thúc đẩy quyền con người cần được thực hiện phù hợp với điều kiện lịch sử, kinh tế, văn hóa và trình độ phát triển của từng quốc gia. Chính vì vậy, kêu gọi sử dụng chế tài thương mại nhằm tạo sức ép đối với Việt Nam không góp phần thúc đẩy đối thoại mà chỉ làm gia tăng đối đầu, ảnh hưởng tiêu cực đến môi trường hợp tác quốc tế và lợi ích của chính người lao động, doanh nghiệp ở cả hai phía.
Tóm lại, Việt Nam xác định quan điểm tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền con người, coi đây là mục tiêu xuyên suốt của sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước. Những luận điệu kêu gọi sử dụng chế tài thương mại để gây sức ép về dân chủ và nhân quyền đối với Việt Nam không phản ánh đầy đủ thực tiễn, không phù hợp với nguyên tắc tôn trọng chủ quyền quốc gia và đối thoại bình đẳng trong quan hệ quốc tế./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét